NGUỒN GỐC BÀI VỌNG CỔ
 
 
Cảm Nghĩ:

Khi nói đến cải lương, chúng ta nghĩ đến ngay Vọng Cổ. Tại sao ít khi chúng ta nghe ai nói là "hát vọng cổ", mà đa số chúng ta nghe những câu nói như: "vô vọng cổ, lên vọng cổ, xuống vọng cổ?" T chỉ có thể giải thích theo suy nghĩ của mình. Khi nói: "vô vọng cổ" là chuẩn bị nín thở lấy hơi để "vô", không gian là một chuỗi im lặng, không tiếng đàn; "lên vọng cổ" là vì câu đầu phải hát với giọng cao rất thánh thót như tiếng chim hót ríu rít buổi ban mai; rồi "xuống vọng cổ" thì phải ngân hơi chữ kế cuối của câu, để rồi "xuống" chữ cuối, và tiếng đàn guitar bắt đầu vô dây hòa thành một điệu hát với cái tên gọi thật là mộc mạc, "Vọng Cổ".
Nói theo cách phát âm của người miền Nam thì là "giọng cổ", có ai trong chúng ta đã từng hiểu lầm ba chữ "hát giọng cổ" có nghĩa là hát với cái "giọng" ở trong cái "cổ"? Mà nghĩ lại cũng có lý đó chứ. Chúng tôi cũng như các bạn, yêu thích cải lương, nhưng sự hiểu biết về bộ môn này rất là ít ỏi. Đọc qua nhiều bài báo và tài liệu nói về cải lương, đa số người ta nói đến bài "Dạ Cổ Hoài Lang" của ông Cao Văn Lầu. Ý nghĩ được truyền từ năm này qua năm khác, không ai phủ nhận điều này, thế là bài "Dạ Cổ Hoài Lang" này nghiễm nhiên được công nhận là bài "vọng cổ" đầu tiên của bộ môn cải lương.