Nguyen Tuan wrote:
Vài năm trước, tôi có 1 người bạn ở độ tuổi 50. Chị ấy cũng vì stress cao độ, ăn uống thiếu chất nên đã bị đột quỵ. Chị hôn mê sâu khoản 1 tuần lể, ai cũng nghĩ chị sẽ đi thôi. Thế mà sau đó, chị đã dần hồi phục, nhưng cứ như kẻ mất hồn, khg nhìn nhận ra ai hết- luôn cả chồng chị. Phải đến gần 1 năm sau chị mới trở lại bình thường nhờ sự chăm sóc ân cần của đứa con gái lớn và ng chồng. Khi tôi đến thăm chị, chị nói là khi chị hôn mê, chị nghe đc, nhưng khg mở mắt ra đc. Nhưng khi về nhà, tâm trí chị muốn nhớ lắm, mà nhớ khg nổi...Ngày nay, chị đã hoàn toàn bình phục và trở lại bình thường trước sự thán phục của nhiều người. Nhưng phải nói chị là trường hợp...duy nhất tôi biết đến trong nhiều trường hợp tương tự.
Khi biết tin Tuấn Sang bị chứng bịnh này, mà lời nhắn là "bác sĩ nói bị đứt 2 đường gân máu trong đầu", thì Ti chỉ biết kêu trời cho Tuấn Sang và chỉ mong nếu phải đi thì anh được ra đi trong thanh bình chứ đừng sống trong cảnh nằm liệt đó. Ở bên này, nếu phải rơi vào trường hợp này thì vẫn có nhà dưỡng, vẫn có tiền trợ cấp của chính phủ, vẫn có người chăm sóc, chứ ở VN thì ... xin mượn câu nói hài nổi tiếng của nghệ sĩ Giang Châu, "thà chết còn sướng hơn".
Ti đọc những lời mong "còn nước còn tát" mà Ti run dùm cho Tuấn Sang. Nếu sống mà liệt người nằm trên giường, liệu những người cầu mong đó có bên cạnh để lo cho Tuấn Sang!? Hay cả đời còn lại của cô em gái Thanh Uyên là người lo cho Tuấn Sang việc này. Ti thầm nghĩ nếu Tuấn Sang thương em, thương gia đình thì anh đừng nuối tiếc gì cuộc sống không là người bình thường.
Tiếp lời với anh về trường hợp những người không may bị tai biến này. Năm rồi, Ti đưa một anh bạn khá thân, quen với nhau cũng trên 15 năm. Tháng 2, anh đến gặp Ti, cười nói ha hả, đi buôn kim cương ở Châu Phi, nói đùa rằng sau chuyến đi này, về lại Mỹ vào tháng 4, anh sẽ tặng cho Ti hột kim cương không ai có được

Tuần sau, người quen nói lại anh bị tai biến! Ti ngạc nhiên và không tin. Thêm 1 tuần, anh ấy đi rồi! 43 tuổi!!! Lý do từ bác sĩ, đưa vào bịnh viện quá trễ, nếu sớm hơn 20 phút thì anh có thể được cứu sống. Lời kể lại là anh nói nhức đầu quá, nằm nghĩ rồi mê man. Người vợ của anh không gọi cấp cứu mà tự đưa anh ra xe và chở đến bịnh viện. Đó là sai lầm của người vợ, từ nhà chạy đến bịnh viện là 30 phút. Nếu gọi cấp cứu thì khoảng 5-10'...
Hai năm trước, ba của anh Lân, trong ngày Xmas, bác nói nhức đầu nên không dự tiệc cùng con cháu mà ở nhà nghĩ. Người con gái nghe vậy lo ngại, nói rằng có thể ba bị stroke đó, nên gọi cấp cứu. Người nhà làm theo. Xe cấp cứu vừa đến thì bác bị một cơn stroke nhẹ. Y tá làm liền những gì cần thiết để giảm cơn tấn công. Trên đường đến bịnh viện, bác bị thêm 2 trận stroke nhẹ. Bác sĩ nói rất may là người nhà đã gọi cấp cứu sớm nên những cơn stroke kia chỉ nhẹ không ảnh hưởng nặng. Khi tỉnh, bác vẫn nhớ ra được ai là ai và cười nhẹ, mặc dù câu nói bị ngọng vì hàm bị tê. Khi ra viện, vừa nói xong là bác quên. Những gì xẩy ra trước ngày đó thì bác nhớ rành rọt, nhưng những gì xẩy ra cách đó 10' thì bác hoàn toàn quên. Đi bác sĩ luyện trí nhớ và chính bác cũng có ý chí vượt qua cơn bịnh ... chỉ 6 tháng sau thì bác khoẻ, nhớ rõ ràng mọi chuyện và đi đứng như chưa từng bị trãi qua cơn tai biến. Sinh nhật 90 của bác, ông đi đứng nói chuyện và cười ha hả, còn nói đùa, "Tuổi của ba thì Chúa gọi lúc nào đi lúc đó nhưng cầu mong Chúa khoan gọi ... hahaha..."